Nợ công Mỹ trên đà vượt qua Italy và Hy Lạp – một cột mốc chưa từng có trong thế kỷ này, đang thu hút sự chú ý của giới tài chính toàn cầu.
Nợ công Mỹ trên đà vượt qua Italy và Hy Lạp – một cột mốc chưa từng có trong thế kỷ này, đang thu hút sự chú ý của giới tài chính toàn cầu.
Theo số liệu vừa công bố bởi Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), tỉ lệ nợ công tổng thể của Mỹ – tính theo “general government gross debt” so với GDP – đang trên đà tăng từ khoảng 125% GDP hiện nay lên 143% GDP vào năm 2030. Trong cùng giai đoạn, dữ liệu cho thấy:
Bối Cảnh Toàn Cầu và Hệ Lụy, phân tích từ IMF: Nợ công Mỹ trên đà vượt qua Italy và Hy Lạp
Sự trỗi dậy của nợ công Mỹ không phải là một vấn đề riêng lẻ mà diễn ra trong bối cảnh toàn cầu đầy thách thức. Tổng Giám đốc IMF, bà Kristalina Georgieva, đã lên tiếng cảnh báo rằng tổng nợ công toàn cầu có nguy cơ vượt ngưỡng 100% GDP của cả thế giới vào năm 2029. Việc nền kinh tế số một thế giới lại trở thành một trong những nhân tố chính đóng góp vào xu hướng đáng lo ngại này mang nhiều hệ lụy sâu sắc.
Một số nhà phân tích cho rằng cần phân biệt giữa "nợ tổng thể" và "nợ ròng" (tổng nợ trừ đi các tài sản tài chính của chính phủ). Theo thước đo nợ ròng, gánh nặng của Mỹ vẫn thấp hơn so với Italy. Tuy nhiên, chuyên gia Joe Gagnon từ Viện Nghiên cứu Kinh tế Quốc tế Peterson chỉ ra rằng ngay cả chỉ số nợ ròng này của Mỹ cũng đang trên đà tăng lên, trong khi IMF lại dự báo nợ ròng của Italy sẽ bắt đầu giảm từ năm 2028.Vị thế của đồng USD với tư cách là đồng tiền dự trữ toàn cầu mang lại cho Mỹ một lợi thế vay nợ đặc biệt mà không quốc gia nào có được.
Tuy nhiên, sự phụ thuộc vào lợi thế này không phải là vô hạn. Một quỹ đạo nợ không bền vững có thể làm xói mòn niềm tin của các nhà đầu tư, gia tăng chi phí vay mượn trong tương lai và cuối cùng là đe dọa sự ổn định của cả hệ thống tài chính toàn cầu. Sự đảo chiều trong bảng xếp hạng nợ công giữa Mỹ và các nước Nam Âu là một lời cảnh tỉnh rõ ràng về những con đường chính sách tài khóa trái ngược và những hậu quả tiềm tàng của chúng.
Dữ liệu dự báo cho thấy: nếu không có thay đổi mang tính đột phá trong chính sách tài khóa, Mỹ có thể trở thành quốc gia phát triển có tỷ lệ nợ công cao nhất trong nhóm so sánh với Italy và Hy Lạp vào cuối thập kỷ này. Trong khi đó, hai quốc gia châu Âu này đang đi theo lộ trình thắt chặt ngân sách, nhưng không được phép chủ quan vì tăng trưởng chậm vẫn là rào cản lớn. Về phạm vi rộng hơn, xu thế nợ công gia tăng ở các nền kinh tế lớn làm rõ một vấn đề tài khóa toàn cầu: liệu tăng trưởng có đủ sức “nuôi” người vay bằng cách giữ nợ ở mức bền vững?